Tài nguyên dạy học

Liên kết website

NHẬP ĐIỂM TRỰC TUYẾN

THI OLYMPIC TOÁN HỌC

THI OLYMPIC TIẾNG ANH

Thống kê

  • truy cập   (chi tiết)
    trong hôm nay
  • lượt xem
    trong hôm nay
  • thành viên
  • Thành viên trực tuyến

    1 khách và 0 thành viên

    Chào mừng quý thầy cô đến với website để cùng giao lưu và chia sẻ

    Quý vị chưa đăng nhập hoặc chưa đăng ký làm thành viên, vì vậy chưa thể tải được các tài liệu của Thư viện về máy tính của mình.
    Nếu chưa đăng ký, hãy nhấn vào chữ ĐK thành viên ở phía bên trái. Nếu đã đăng ký rồi, quý vị có thể đăng nhập ở ngay phía bên trái.
    Gốc > Truyện > Bác Ba Phi >

    Mô đất biết đi

     

        Bữa đó, tui vác phảng ra đồng như thường lệ. Nghĩa là nghe cúm núm kêu chừng hết canh tư, thì tui đã có mặt ngoài ruộng. Đồng nước mênh mông ngập tới ba đì, lạnh run lên, không tìm được một mô đất mà để viên đá mài phẳng. Tui lội vòng vo cho tới hừng đông, may thay gặp được một mô đất thật cứng, cao hơn mực nước độ hai gang tay. Tui rề lại, để viên đá mài lên, ngồi mài phảng. Mài “nước lớn”, tui lại mài “nước ngọt” rồi liếc mép. Xong đâu đó, tui còn mở gói thuốc giồng ra vấn một điếu hút phì phèo.

        Đến khi trời sáng rõ mặt, tui trực nhìn lên :

        - Ủa ! Ở đâu mà vườn tược rậm rạp, trông lạ quá vậy kìa ? Quái lạ ! Tại sao lại ở ngay nhà mình ?

        Rõ ràng, bên tay phải tui là cái chuồng trâu, tay trái chuồng heo, chính giữa có bếp nấu cơm. Bà vợ tui đang lom khom chụm bếp. Thiệt là như một cảnh chiêm bao, tôi không tài nào hiểu được.

        Cuối cùng, vợ tui bước ra, ngẩng lên, vụt la chói lói :

        - Bớ người ta ơi ! Làm ơn cứu chồng tui với !

        Tui bật cười :

        - Bộ bà điên hả ?

        Bả đứng nhìn tui mà mặt mày tái mét, đưa tay ngoắc :

        - Ông ơi ! Ông phóng xuống, chạy lai đây, mau đi !

        Tui cười hề hề, thủng thỉnh bịt khăn đầu rìu qua trán, lấy cục đá mài, vác phảng lên, bước xuống khỏi mô đất, đi lại bên vợ tui.

        Bả nắm vai tui, xoay ngược lại :

        - Ông ngó trở lại coi, kìa !

        Tui nhìn lại cái mô đất mình vừa mới bước xuống. Úy trời đất, thánh thần, thổ võ ơi ! Con rùa ! Con rùa vàng lớn quá trời. Té ra tui ngồi mài phảng trên lưng nó hồi hôm tới giờ mà không hay.


    Nhắn tin cho tác giả
    Trần Văn Rạng @ 22:44 04/05/2013
    Số lượt xem: 299
    Số lượt thích: 0 người
     
    Gửi ý kiến

    VIDEO HƯỚNG DẪN HỌC VÀ LÀM BÀI ONLINE

    TÌM TÒI VÀ KHÁM PHÁ VỀ NÃO NGƯỜI!